Mix & Master by : HatTus x Bizzon
Prod by : VoVanDuc ( Nhung O Cua Mau )
Banner : Bizzon
Ver Ngân:
Vốn dĩ cuộc đời anh chỉ gắng liền với từ xa nhau thành lạ
Lạ quyết định lạ mọi thứ đến việc rời xa em à
Anh lạ ..1 hai tháng… đến đây thì cũng đã lạ 1 năm
Tình yêu là độ dài anh là số một e thì một trăm
Mấy ai có hiểu được.. chữ lạ nó buồn đến biết chừng nào
Anh lạ đến cơ sở thế ai vào e / cũng chẳng biết nhường nào /
Đã tìm trong giấc ngủ màu mắt thoáng qua nhanh biếc
Vì e là bầu trời…. anh là kẻ lạ làm sao anh biết
Được hết.. đi những dòng trạng thái anh đã phơi bên nổi buồn từng ngày
Cảnh trời phiên lãng … anh vác chữ lạ đi theo từng giây
Từng thấy .. từng cấy nổi đau đó bắu vào trong da thịt
Tình yêu không xau xé cũng như nước uống càng không pha dịch
Cất đi .. ta dần quên đi .. tiếc khi..không còn thêm chi
Mất nhau ta dần thêm đâu và khoắc sâu không còn thêm đau
Cái ngày ta tới không phải là ngày đã khiến cho ta hạnh phúc
Thôi tỉnh dậy đi .. đôi mắt đỏ hoen anh thấy lạnh chút .. đó e ơi
Hook:
Lạ là thương là nhớ là xa
lạ là em đã không còn đây
là luôn con đường ta qua
vẫn lạ cả người yêu ngày ấy
lạ là sao ta không qua được hết những phút giây của thưở bóc đồng
sao anh lạ với căn phòng trống vài ba giai điệu đôi mắt khóc ròng
em còn Lạ thêm gì nữa không? lạ góc phượng cũ ta đã từng thân
lạ ly cà phê mỗi sáng? lạ băng ghế đá người đã dừng chân
lấy chữ Lạ để anh làm Quen với những hoài niệm ngày còn tuổi xanh
lấy chữ Thương để thay cho Nhớ, em có nhớ cái hôn vội ngày đầu của anh?
Ver Hạnh:
nếu mai đây chữ Lạ thành xa thì ta đã lạ tự bao lâu rồi
sao cứ để nỗi buồn tìm anh, tim - lý trí này anh vốn đầu mời
đặt điểm dừng giữa trời thiên thanh ta vốn như đứa trẻ chưa nhà
sao rồi em còn lạ nữa những không? những buổi ăn cơm muối dưa cà
tìm thêm chữ Lạ trong một đoạn tình để anh biết mình từng đã thầm thương
dắt tay em theo cũng cả quãng đời mới nhận ra mình đi lầm đường
em lạ trong từng cử chỉ bỏ nỗi niềm vương trên mắt ai?
em lạ trong cách ứng xử đến trong cả mối tình vắt vai
anh vẫn lạ theo một cách bình dị lạ nụ cười của em ngày trước
anh Lạ theo một đôi uyên ươn thêu lên trên ngăn tim trầy xước
sao ta Lạ cả thời áo trắng, Lạ đến nay cũng vẹn 2 năm
Lạ Thương , Lạ Nhớ, Lạ Chờ, Lạ khi bệnh chả một ai thăm
Lạ là ngày ta đi chung lối nhưng giờ kẻ qua chẳng còn ngoảng lại
Lạ là sao ngày trước ta yêu nhưng giờ sao chỉ còn di ảnh vậy?
Lạ là em đã bỏ đi xa để lại đây là cả khoảng trời
Lạ là anh không còn được ngắm mái tóc em qua cả quãng đời